Đêm nay
Con khóc
Giọt nước mắt của tháng ngày nông nổi
Rơi… rơi…!!!
Con nhớ về những ngày vui ấy
Cười hồn nhiên chẳng chút buồn lo.
Rồi dòng đời xuôi ngược
Con xa Thầy
Xa bạn
Xa chùa…
Xa mái nhà với mấy trăm anh chị em
Một người cha
Lo toan mọi thứ
Lưng đẫm mồ hôi….
Con ra đi
Chạy theo tiếng gọi bản năng đầy dục vọng
Bước vội vàng và đời đã sang trang
Cơm áo
Gạo tiền
Những mưu tính, tham cầu….
Chất đầy trong con.
Thời gian trôi
Như con thiêu thân lao vào ánh sáng
Tự thiêu đốt
Tự huỷ diệt sự hồn nhiên trong sáng
Con đã biến mình thành người ích kỷ
Chỉ nghĩ cho tư lợi cá nhân
Bằng vỏ bọc của nhung lụa, phấn son
Con trượt dài trong đau khổ.
Rồi tất cả
Niềm tin
Hạnh phúc
Bạc tiền…
Chỉ một đêm tan thành mây khói
Con quỷ dữ trong con hiện lên
Cuồng nộ
Giận giữ đã chế ngự tâm con
Ích kỷ và sợ hãi bùng lên
Con tấn công để giành chút mong manh.
Ngã quỵ
Tuyệt vọng
Đầu óc mù mờ
Con như người mê sảng
Hận chồng, thương con
Thương cho chính mình
Con ngụp lặn trong nỗi đau dằn xét
Nát vụn tự bao giờ…
Chợt con nhận ra bóng Thầy trước mặt
Nhìn con và Thầy đã khóc cùng con
Giọt nước mắt của Thầy
Ấm, mặn như bao giọt nước mắt trần gian
Thầy đây,
Thật rồi
Con chẳng phải mơ
Đưa bàn tay
Thầy nâng con đứng dậy…
Ngồi bên Thầy
Chiều nay…
Chiếc lá nhẹ rơi
Muộn phiền lắng đọng
Thầy mỉm cười, nhìn con
Đứa tu sinh của 8 năm về trước
Con nhìn Thầy
Lòng vơi bớt chua cay…
Ngày xưa…
Ngày xưa ấy,
Thầy lo từng bữa ăn, giấc ngủ
Bây giờ,
Mai sau…
Thầy vẫn không bỏ rơi con
Dù ngần ấy năm xa vắng
Con không về và không chút hỏi thăm.
Thầy có giận con không?
Chắc có… mà không…
Vì Thầy vẫn vậy
Áo nâu nhuộm bùn nhẫn nhục
Ai khen
Ai chê
Thị phi, nhân ngã… chẳng làm Thầy thay đổi
Con đã về… dù muộn màng.
Đứng vững chưa con?
Mạnh mẽ lên
Vững vàng đừng dao động
Lỗi lầm ư…
Ai cũng có
Nhưng hơn hết là biết nhìn lại
Để tìm ra lối thoát cho chính mình.
Cuộc sống của con
Hạnh phúc
Niềm tin…
Chưa hề mất
Cũng chẳng ai có thể đổi thay
Có chăng những hạnh phúc ấy
Được xây bằng dục vọng, sân hận và vô minh
Không bền vững!
Sóng nghiệp lực
Với sức mạnh vô biên
Đã cuốn trôi tất cả
Đưa con về thực tại
Dừng lại…
Con nhận ra sự thật
Hạnh phúc ngay lúc này
Bình yên…
Bây giờ và ở đây.
Cuộc sống
Đâu ai thay con được
Dù là cha mẹ
Vợ hay chồng
Hay Thánh thần muôn phương cũng vậy
Nó là của con
Đừng dựa dẫm
Đừng phụ thuộc một ai
Khi con bước đi
Bằng đôi chân tự tại
Đất trời là của con
Thở và cười cùng thầy,
Con nhé….
Rồi sẽ qua
Nỗi đau lùi vào dĩ vãng
Có dòng sông nào đứng lại bao giờ
Vươn lên…
Làm lại bằng tình thương chân thật
Bằng lắng nghe tiếng vọng tự ngàn xưa
Chuông chùa
Tỉnh thức vọng về
Đưa con ra khỏi não nề trần gian.
(Vô Trí)

Trả lời