| Hoà Phúc, ngày đầu Hạ- Tân Sửu |

GỬI VỀ QUÊ NHÀ…

Đây chút hương cau gửi quê nhà
Lời thương nhắn nhủ mẹ và cha
Dịch về ngõ vắng càng thêm vắng
Góc bếp hiên xưa bỗng nhạt nhoà.
Hè về Sài thành gió mưa sa
Sấm chớp, bão giông cõng mái nhà
Đôi mắt song thân thêm mòn mõi
Chợt thấy lòng đau chút xót xa.
Mẹ ơi, nơi ấy mỗi ngày qua
Cháo cơm, rau dại có gọi là
Đỡ đói thân cò khi đêm vắng
Nhìn bóng đèn khuya nhớ con xa.
Con vẫn đêm ngày hướng về cha
Người hay im lặng một góc nhà
Mắt trông sâu thẳm đong ngày tháng
Mây vờn tóc bạc, bóng chiều sa.
Đây quả, đây hoa chút gọi là
Lòng thành hiếu thảo gửi mẹ cha
Bao năm đội tuyết dầm sương gió
Giờ mới bình yên giữa phong ba.
Mười mấy năm dư xa quê nhà
Theo đường chân lý Đức Thích Ca
Sớm chiều kinh kệ rèn giới định
Hiểu thấu vô thường một kiếp hoa.
Một sớm tinh sương cội đa già
Con quỳ khấn nguyện chốn bao la
Mong sao cha mẹ luôn tỉnh thức
Ngõ tối, rừng mê sớm thoát ra.
Trưa nay nắng rọi muôn hoa lá
Bướm đậu cây ngừng chim hót ca
Võng trưa lắng tiếng Di Đà niệm
Bất chợt quê nhà nhớ thiết tha.
– Thích Tâm Hoà

Trả lời